BT6: sẽ phát hành cổ phiếu để thưởng theo tỷ lệ 1:2 SEC; 15/9 không hưởng quyền nhận cổ tức bằng tiền và cổ phiếu tỷ lệ 20% Paul Krugman: Thời điểm năm 1938 đang lặp lại UBCKNN đình chỉ phát hành cổ phiếu của DVD vì công bố thông tin sai Xuất khẩu của Đức bất ngờ đi xuống
GIẢI TRÍ
Chuyến xe dù
Thứ tư, 1/7/2009, 12:59 GMT+7

(ATPvietnam.com) - Trọng VCBS, một thành viên gạo cội của Diễn đàn ATPvietnam, từng lăn lộn nhiều năm trên "chứng trường gian khổ" có đôi dòng ký sự về một chuyến đi kỳ khôi ngõ hầu sẻ chia với bạn bè gần xa trong bối cảnh hiện nay.

Hắn xa nhà kể từ giữa tháng 2 năm 2009 khi mà con sóng chứng khoán bắt đầu có dấu hiệu hồi phục. Hắn thích lang bạt, không thích ràng buộc và vì lẽ đó "hình như" hai chữ quê hương thật tình mà nói trong hắn tựa như "dĩ vảng nhạt nhòa". Người ta nói hắn là "người của thiên hạ"... Hì hì cười hắn bảo: Người của thiên hạ hãy trả về cho thiên hạ!!! Một người ,1 xe, 1 laptop (à quên... với 1 thẻ ATM) hắn lang thang khắp vùng phía nam đất Việt...

Chiều nay sao bổng nhiên nhớ nhà quá! Thèm 1 ly nước trà quạo của "ngày xưa" quá... Thèm kinh khủng (Ở quê sáng ra người ta uống 1 ly trà đặc rồi đi làm đồng, ko ăn cũng được!) cái thèm và cái cảm giác nhớ quê da diết dâng lên... Dâng lên nhiều lắm! Cứ sục sôi trong lòng như cảm giác mua cổ phiếu thấy nó lên trần!

Quyết định dứt khoát là mai phải về! Hắn lẩm bẩm...Nhất định phải về, cuộc vui nào cũng có lúc tàn! Về thôi... Và, hắn quyết định dứt khoát phải vậy_ Dứt khoát như khi cắt lỗ!!!

Ôm cuốn Vỏ Lâm Ngũ Bá đưa lên để đọc trước khi ngủ... Hắn điện qua nói với tôi: Mai về quê tao chơi! Tao ngủ à... Tôi chưa kịp trả lời hắn cúp cái bụp... (Hắn có sở thích đọc sách mổi khi có thời gian...Bạn hắn từng nói: Nó mà không có sách đọc là nó chết sớm...Uhm mặc kệ họ! Đọc thêm một cuốn sách là ta sống thêm một thời gian khác thời gian ta sống_ Hắn nói ngắn gọn không giải thích!)... Tôi không biết làm gì hơn vì không còn tiền gọi lại, thôi kệ! Mai chơi luôn!

Sáng ra, hắn kêu "xe dù" tốc hành tới rước! Có lần tôi hỏi hắn: Sao mầy thích đi "xe dù"? Hắn phì cười nhìn tôi chăm chăm, cái nhìn đặc trưng của một thằng người nhà quê lớn lên nơi phồn hoa đô hội: Tao thích đi xe như thế này (?). Tuy nó de tới de lui đón khách nhưng tao khoái!

Biết sao không _Hắn giải thích tiếp_ Đâu phải ai cũng có máu mậy! Nó chạy tốc độ lắm đó...Lúc nó "đón khách" thì mình thấy bực mình nhưng "đừng có leo lên sớm"...Canh khi nó "gần đủ" thì mình lên ! Còn tai nạn ư? Ấy dzà ! Cái gì mà chả có..."Quan trọng là mình nhìn và canh tài xế"...

Tôi không hiểu ý hắn nói lúc đó lắm nhưng cũng thấy vui vui, thú vị trong lòng.

Xe dù...Trời ạ! Không có một từ nào để diển tả xác thực hơn... Nắng đỏ lửa, nóng khủng khiếp bên ngoài còn bên trong thì hồi hộp và ngợp thở như hai sàn chứng khoán lúc lao dốc không phanh! Nọ là anh bán dưa, kia là bà bán hột vịt, rồi bà bán rau... Đủ thứ thành phần nhét vô như hộp cá mòi Hạ_Long... Đã nóng càng thêm nóng!!! Đâu đó bắt đầu có nhiều người sốt ruột lầu bầu la ó lung tung khi bác tài cứ "đi ngang ngang" sụt tới sụt lui "đón khách" như là bị "Ù lì trí tuệ" ...

Tôi nằm trong cảnh này thấy thật không đáng tý nào vì xuống xe thì đã "mất tiền và lổ phí"... Còn ở lại thì thật tình mà nói là "không biết sắp tới thế nào" mà lần ra nữa! Quay sang thấy hắn nhìn tôi tỉnh bơ cười cười: Sắp chạy đó! Rồi khép cuốn "Chưởng" lại hắn phân trần: Tao khoái cha Hoàng Dược Sư tuy tà mà hơn biết bao người bề ngoài đạo mạo; Còn Tây Độc... Hay đó mày! Chỉ tiếc là đôi khi "thủ đoạn" độc ác quá mà mất cả người thân...

Rồi hắn triết lý: Làm người mà mậy! Sao mà cho đúng hay vẹn toàn tất được! Nếu mình đặt mình trong hoàn cảnh người ta biết đâu mình hành động còn tệ hại hơn thế... Thôi tập trung!!! Xe chạy rồi... Hắn bắt đầu im re tập trung không cần nhìn hay đợi tôi nói câu nào thêm nữa! Tôi biết tính hắn như vậy! Lãng tử, lang bạt, tình cảm, ngang tàng... Nhưng cũng bất cần, mặc cho người đời hiểu sao cũng được!

Ầ..ầ..ầ...m...m...m... Tới luôn bác tài! Tiếng lơ xe vừa đóng cửa vừa la lên làm tôi trở về thực tại. Ồ mát, mát sướng quá! Cái cảm giác mát mẽ cứ lâng lâng như khi mua cổ phiếu thấy nó lên trần làm tôi từ từ thấy thích... Tôi thấy tê tê thầm nghỉ trong lòng: Thì ra xe dù đi đã thật! Xe càng lúc lao lên càng nhanh, nhanh như tên bắn, nhanh như tên lửa của Kim_Jong_II... nhanh ko tưởng tượng... Qua mặt tất, qua mặt tất cả... Tuy nó đi sau nhưng khi chạy thì như ăn cướp! Tôi nhìn xung quanh thì thấy các bà bán rau, bán hột vịt... Chị em ta đều sướng cả! Vài người trong đó còn tự tin ngủ ngáy khò khò...

Chạy khoảng hai phần ba đoạn đường thì tôi bắt đầu cảm giác trong xe có gì lạ lạ... Trời! Có biển báo sắp tới đèo dốc quanh co lái xe chú ý mà... Sao tài xế cứ phóng như điên! Như để trấn an nổi lo sợ của khách "Sài phố" như tôi, người hành khách bên cạnh nhẹ nhàng: Không sao đâu chú em! Anh từng đi nhiều chuyến xe như thế này rồi, không gì phải sợ! Tôi dạ cho có lệ rồi quay người nhìn lên phía trước vì không dám nhìn ông ta... Mặt ông ta xanh xanh như sốt rét rừng cam_pốt còn hơi thở có vẻ phập phồng... Tôi nói trong lòng: Chắc tại mình sao sao ấy ! Có lẽ đi lần đầu sợ sợ... Chắc bận về cũng quen thôi!!! Xe dù mà...

Chú ơi! Ngừng nại cho con đi "náy"! Giọng bà bán hột vịt kêu từ dưới vọng lên... Bác tài ơi! Có người đau tim nè, tấp vô đâu đó nghỉ tý rồi đi... Từng tiếng người bắt đầu la ó vang lên! Nào là đói quá, nào là thèm cafe và thuốc hút mà trong máy lạnh không hút được, rồi thì hăm dọa chửi bới lung tung...

Xe cứ lao nhanh về con dốc xa xa phía trước!

Tôi nhìn sang thằng bạn... Hắn vẩn cứ tập trung cao độ như mọi khi nào! Tôi biết tính hắn nên vẫn im lặng...Trời ! Khủng khiếp quá! Ông khách hồi nãy trấn an tôi đã "ướt sũng cả người phía dưới"... Sao vậy chú! Tôi hỏi ngập ngừng vì ngại ngại... Không sao chú em à ! Qua (tiếng xưng hô của người miền Nam) lúc nhỏ bị "Mắc nim na" (ông ta hơi ngọng nên tôi không hiểu) nên khi "Theo dỏi" và "Tập trung" vẩn hay bị thường như thế! Tôi dạ nhưng thấy nghi nghi nhưng không dám tiếp... Hả! Suýt nửa tôi bật tiếng hả ra khỏi cửa mồm... Chẳng lẻ bà bán rau cũng bị "Mắc nim na" mà sao phía dưới cũng ướt ướt... Thôi rồi Lượm ơi ! Hình như có gì không ổn... Tôi nhìn lại bạn tôi và tôi... Ủa sao hai thằng tôi đâu có "Mắc nim na"...

I.i.i..mmmm! Im hết cho ông! Giọng của ai vang lên đè đi cơn hổn loạn... Im hết đi! Đây là "Xe Dù"...Dám chơi dám chịu! Không có đói hoặc đem đau tim hay đi "náy" trên xe mà dọa bố chúng mày! Đã là có gan lên xe thì có gan mà chịu đau tim hay té "náy".... Xế... Không nói nhiều! Tăng tốc cho đến khi về đích, ai muốn "té náy cứ té náy", ai bị "Nim na" cứ "Nim na", Đua mau cho kịp chợ! Tôi ngoái đầu nhìn xem ai... Trời ơi ! Thì ra là tên lơ... Ôi ! Sao mà nó "náo" thế... À, phải thôi! Xe dù mà...

Nhảy mầy ơi! Hắn la lớn lên... Nhảy mau! Không đợi tôi nói tôi rằng hắn ra "Lệnh" rồi kéo tôi nhảy xuống! Tôi bị thụ động nhưng dẩu sao thì đầu óc vẩn tỉnh táo mấy phần liền ngó mắt nhìn lên... Chúa ơi ! Xe giửa dốc... Còn tài xế và tên lơ... Hởi ơi... Phương trời vô định!

Thôi thì một liều mà năm bảy cũng liều tôi nhắm mắt "phóng sàn" phi thân trong lúc cảm giác xe dang tuột dốc không phanh...Tuột rồi, tuột tự do, tuột không giới hạn... Chúa ơi! Chân tôi thoát ra rồi... Xe tuột ngược ko phanh! Ai biết nó tuột về đâu !!! Tôi ngẩn người nhìn chiếc xe tuột về phía sau mà cảm thấy trong xương lưng ớn lạnh! Bà bán hột vịt mắc "náy", mụ bán rau đau tim, ôn khách xưng "qua" bị "Mắc nim na" nhưng tốt bụng... họ về đâu ! Tôi càng nghỉ càng thương và càng buồn cái buồn nhân thế! Xe dù mà...

Thôi! Buồn chi mầy ơi! Xe dù mà... Lo mà đón xe khác đi tiếp! Đoạn đường nầy thiếu cha gì xe! Tôi cười buồn buồn vì trong lòng đang suy nghỉ mông lung: xe nào an toàn đây! Tránh vỏ dưa biết đâu gặp phải vỏ dừa... Thôi thì lên xe nào cũng nên nhìn kỷ kỷ bác tài và lơ xe nha mậy _Tôi nói với nó như thế... Hắn phì cười triết lý trấn an tôi: Thôi! Lo mà tìm xe đi... Tao cho mày tìm đó! Đây tới đó cũng gần rồi, lựa xe thành phố mầy ạ! Dẩu sao an toàn hơn...

Tôi cũng ko biết làm sao hơn đành phì cười bối rối: Lo đi "náy" trước đi rồi hãy lên xe... Xe dù mà !

TRỌNG VCBS

TRAO ĐỔI VỀ CHỨNG KHOÁN
HỎI GÌ ĐÁP NẤY
PHÒNG GỬI BLOG CỦA CÁC NHÀ ĐẦU TƯ
XẢ XÚ PÁP
ĐĂNG TIN MUA BÁN CỔ PHIẾU

Ý kiến bạn đọc
nhà quê - 13:54 01/07/09

Nhảy xuống cũng có yên đâu bác, trên xe nó ngoái đầu lại chửi quá trời luôn.

trongvcbs - 15:08 01/07/09

Hihi...Tai nạn thôi !Xe dù mà pak Nhaque...

kiencon - 16:44 01/07/09

còn tiếp...
sau khi nhảy khỏi xe dù, xe dù tiếp tục lao dóc không phanh nhưng hiện tại các ông chính phủ đề ra chính sách cứu vãn xe dù nên đã xây trước các đường thoát hiểm lên dóc khi xe mất phanh. nên sau khi xe dừng lại tại nơi thoát hiểm thì bà bán hột vịt mắc náy, bà bán rau đâu tim... lại được làm chủ đống sắt vụn. có gan làm giàu mà.

soicon - 16:52 01/07/09

Qủa thực đọc bài của anh Trọng VCBS cười rũ xương luôn. Đọc hai lần mà vẫn cười, đọc lại lần 3 cho ngấm.
Tâm đắc nhất câu này "Lo đi "náy" trước đi rồi hãy lên xe... Xe dù mà !" đơn giản mà triết lý sâu xa.
Không phải "nịnh" nọt gì đâu nhé !
Trân trọng.

chủ tịch xã - 19:58 01/07/09

bài rất hợp thời